All is Found, bài hát ru Frozen II

by on



Hôm nọ đưa trẻ con đi xem phim nhân sinh nhật bạn, không ngờ, Frozen 2 là một bộ phim cho mình nhìn thấy tầng tầng, lớp lớp trí huệ.
Nội dung xuyên suốt bộ phim này (cả 2 phần) là hành trình tìm kiếm bản thân, hành trình trở về với chính mình.
Trên hành trình đó nta liên tiếp đối mặt với các loại thách thức, mỗi khi thử thách tan biến thì sự kết nối hiện ra, đó là sự kết nối với tự nhiên, kết nối với quá khứ, với nguồn cuội. Quá trình vượt qua ngặt nghèo ấy lại lần nữa chứng minh một điều: tình yêu thuần khiết là thứ vĩnh viễn k đổi thay, là giải pháp cho mọi tình huống, cũng luôn là ánh sáng dẫn lối. Ánh sáng ấy bắt đầu từ những người mẹ, bắt đầu từ lời hát ru chở đầy tình yêu thương dành cho con lúc đầu đời.
Ở đây, lời hát ru lại như sợi dây kết nối với quá khứ, mang một nhắn gửi để lại cho hậu thế: quay về truyền thống, tìm về nguồi cội, trở về ngôi nhà thật sự của sinh mệnh. Đó là manh mối quan trọng.
Bản thân hát ru là một hình thức sinh hoạt dân gian, nội dung các bài hát khá đa dạng, nó là một đại diện cho văn hoá truyền thống lâu đời của cả nhân loại. Ở VN, lời hát ru thường được lấy lời từ ca dao, các bài thơ cổ, tích chuyện cổ đc ghi lại như Chinh phụ ngâm, Văn tế, ở các dân tộc ít người thì nội dung này còn dễ tìm thấy rất rõ ràng trong trường ca của các dân tộc Tây nguyên, các bài hát của các dân tộc Mường, Mèo, …, rất nhiều.
Không phải ngẫu nhiên mà hầu hết các dân tộc trên thế giới này đều có những bài hát ru có nguồn gốc xa xưa, tại đó nhắn nhủ rằng Thần là đại trí đại huệ, là nơi lưu giữ mọi nguồn cuội. Thần bảo vệ con người, cho con người mọi thứ, mọi câu trả lời và con đường đi. Nhưng chỉ khi con người muốn tìm kiếm, con người tín thần, thật chân thành, thật dũng cảm, thật kiên định. Chỉ có vậy mới có cơ hội tìm thấy lời giải đáp và con đường đi chân chính.
Và sau cùng, các bài hát ru thường nhắn gọi người ta: hãy mau mau VỀ NHÀ.
Những lời hát ru như thế được truyền từ hết đời này sang đời khác, nhắc nhở về mối liên hệ sâu sắc giữa con người và chư Thần. Đồng thời nhắn nhủ sinh mệnh cần tìm đường để tìm lại kết nối với nguồn cội, trở về với nguyên lai sinh mệnh, với chính mình- đó chính là Về Nhà thực sự.
Chúng ta đang sống trong thời kỳ đặc biệt của trái đất, nơi mà mọi dòng sông đều chẳng còn trong lành, mọi thành phố và cánh đồng đều đã ô nhiễm, thiên nhiên luôn bị ở trong trạng thái thất thường, báo động. Văn hoá hiện đại và tinh hoa cổ xưa, cũng như hiện tại và quá khứ đang tồn tại những khoảng cách và sự đứt gãy không thể liền mạch. Nơi con người thường thấy lẻ loi và co cứng đối với chính xã hội đồng loại mình.
Con người ngày càng phụ thuộc vào vật chất nhân tạo, cuộc sống truy cầu tiêu thụ và hưởng lạc, nhưng không phải lúc nào cũng thấy hạnh phúc, trái lại lại (sớm muộn cũng) là cảm giác trống rỗng, hoang mang. Mê tín vào khoa học, tin mình có nguồn gốc tiến hoá từ loài khỉ, nên con người sống trong đua chen, tranh thủ, cô độc, tự phụ. Không tin vào Thần, không tin rằng ngoài bầu trời này còn có nhiều bầu trời khác, không tin vào Sáng thế chủ, vào các sinh mệnh cao cấp có trí tuệ lớn như Thần, Phật, nên con người chẳng có nơi nào nương tựa ngoài bản ngã nhỏ bé, yếu ớt như nến trước gió của chính mình. (Người Việt có câu: “Đèn khoe đèn tỏ hơn Trăng, Đèn ra trước gió còn chăng hỡi đèn?”)
Rất nhiều nhóm người thức tỉnh đã tạo nên những trào lưu trở về với thiên nhiên, tìm lại những kết nối, tìm lại chính mình.
Trên hành trình ấy, nếu đủ tĩnh trí lắng nghe, mỗi người sẽ nghe thấy lời nhắn, nếu đủ cam đảm và kiên định, vị Thần nắm giữ nguồn gốc của bạn sẽ đón nhận, sẽ che chở và cho bạn mọi hồi đáp, mọi câu trả lời. Đây cũng là nội dung bài hát ru trong phim FZ2:
“Ở nơi xa, nơi gió bắc gặp đại dương
Có con sông mang đầy ký ức
Ngủ ngon, con yêu, yên giấc đầy
Vì có hết thảy, dưới sông này
Trong dòng nước này

……
Nhưng liệu con có thể cam đảm trước những cái con sợ nhất hay không?
Liệu con có thể đối mặt với điều con sông biết?
Nơi gió bắc gặp đại dương
Có người mẹ mang đầy ký ức
Nào, con yêu, về nhà thôi
Khi nào mất hết
Thì mới tìm thấy hết.”
Câu cuối cùng của bài hát này có thể được hiểu như một pháp lý: muốn tiếp nhận một điều gì mới thì cần phải bỏ đi những định kiến, quan niệm cố hữu, những “chấp trước” dính mắc. Khi mất hết, có thể lại là khi tìm thấy hết. Đừng sợ gì cả, đừng tiếc gì cả.
Người xưa có câu: “Nước đến đường cùng thành thác nước. Người đến đường cùng người hồi sinh”. “Phật tính vô lậu”, mà “Xả tận lại là Pháp lý cao hơn của vô lậu”- trích Tinh Tấn Yếu Chỉ- Pháp Luân Đại Pháp.
Chúc các bạn mình luôn đầy ắp niềm tin và sự cam đảm trên mọi hành trình.

Nguồn: haithammalehfoundation.org

Xem thêm bài viết khác: https://haithammalehfoundation.org/am-nhac/

You may also like

Leave a Comment

Your email address will not be published.